RSS Feed

2016.10.15 -when life moves onward heaven

14641895_10210952498391441_7860590623278389096_n

Ông nội thương yêu của con!

Con thật may mắn vì có ông là ông nội. Con biết ngày hôm nay sẽ đến nhưng chưa bao giờ nghĩ con sẽ vẫn bất ngờ thế! Vào đến phòng ông thì chăn đã phủ qua mặt, nhưng con vẫn đặt lên đôi tay ông dưới lớp chăn mềm. Ông ra đi mà như đang ngủ, đôi tay đặt trên bụng, chân duỗi dài, con biết ông đã có một giấc ngủ sâu trở về tiên cảnh…

Con sẽ nhớ mãi ông, một người ông dịu hiền, luôn cười với đôi mắt ti hí vì tuổi già. Ông có đôi tay thô ráp nhưng đầy đặn – luôn  nắm chặt tay con mỗi khi con đến, dù là đến thăm ông hay làm bệnh nhân bất đắc dĩ của ông…

Ông có một hương thơm kỳ lạ mà con rất thích hít hà. Từ bé đến giờ, dường như hương thơm ấy chẳng thay đổi. Đến giờ con cầm các trang giấy ghi chép của ông, mà hương thơm của ông cứ thoang thoảng trong từng trang giấy. Cảm giác như ông đang ở bên…

Hồi bé khi con lên nhà ông, ông thường bật các bản nhạc không lời, du dương đến kỳ lạ. Ông truyền cảm hứng cho các con và cháu học nhảy cổ điển. Ông không cho phép nhảy kiểu dancesport lắc mông và tập theo bài có sẵn, mà ông thích nghe theo nhạc, nhạc du dương thì phải đu đưa người, chậm rãi và lãng mạn, nhạc nhanh hơn thì nhảy nhanh hơn nhưng khi nhạc chậm lại thì người cũng phải chậm lại… Đấy mới là cuộc sống, ông bảo thế!

Nếu ai không biết, sẽ nghĩ ông rất trẻ. Dáng vẻ phong lưu của ông, ton-sur-ton com lê sáng màu (ghi hoặc be nhạt), sơ mi trắng luôn là lượt phẳng phiu, tay xách ca táp, tóc chải gôm nhuộm màu đen.

Con cũng vẫn nhớ ngày ông dắt tay con vào thảm đỏ. Ông nắm chặt tay con và nói, ông rất thích màu xanh vì nó rất ý nghĩa, nó là sự hi vọng, và cuộc sống phải luôn tràn đầy hi vọng. Ông và con cùng đi vào thảm đỏ, và ông đã có một bài diễn văn tràn đầy hi vọng tặng con ngày cưới…

Ông quan tâm đến từng người trong gia đình. Có mở cuốn sổ tay của ông mới biết, ông ghi chép lại tên của từng người con và con dâu, con rể, ngày sinh nhật và cả ngày cưới. Mỗi năm sinh nhật con hoặc một dịp đặc biệt, ông sẽ tặng con một cái thiệp bông hoa, mà bên trong có “hoa đồng tiền”, với dòng chúc ngay ngắn đầy yêu thương. Con cám ơn ông nhiều lắm.

Con học được ở ông nhiều thứ, sự ngăn nắp, thích ghi chép sổ tay những điều trong cuộc sống, thích sắp xếp đồ đạc theo một trật tự nhất định. Ông đặc biệt tự lập và không thích làm phiền người khác, dù đã về hưu 29 năm, ông vẫn tự làm việc tại phòng khám của riêng mình, bất kể con cháu khuyên ông nghỉ việc.

Ông nói, ông còn sức thì ông còn phải làm việc, vì nhiều người cần đến ông. Dù hơn 60 năm kinh nghiệm, ông chỉ lấy tiền khám của bệnh nhân 30.000 đồng/ lần, và đến hai năm nay mới là 50.000 đồng/ lần. Ông nói, bệnh nhân toàn người già, đã về hưu, không còn sức lao động, hoặc người nghèo, ông lấy tiền để họ không áy náy… thậm chí ông còn khám bệnh miễn phí cho các cụ và người nghèo tại phường Hàng Bạc, có bảng thông báo rõ ràng. Chẳng thế mà bệnh nhân đến đông nườm nượp, có khi ông ăn sáng lúc 6 giờ mà gần 2 giờ chiều mới được ăn trưa…

Các bác giục ông ăn thì ông nói là ông không thích để người khác chờ đợi. Nếu ông ngồi ăn mà bệnh nhân phải chờ, thì rất buồn cười… Con cháu đành cười, chịu thua ông. Có khi ông ốm, bệnh nhân vẫn đến. Các bác nói khéo để bệnh nhân về. Thế là các bác bị ông mắng vì “dám” “đuổi” bệnh nhân của ông. Thế nên, kể cả khi ông trở thành bệnh nhân nhập viện, ông vẫn lăm le cái điện thoại đầu giường để nhận điện thoại của bệnh nhân. 🙂 Ông is so sweet 🙂

Ông cũng rất thích sự tôn ti trong gia đình và sự tôn thờ trong gia tộc. Ông thích thờ cúng phải chỉn chu. Nếu ai được về thăm quê mới biết khu vườn mộ của đại gia đình đẹp như nào. Hoa trạng nguyên rực sáng một vùng, đi cách vài cánh đồng vẫn nhận ra khu vườn. Mỗi năm ông vẫn trích thu nhập mới của mình để công đức về đền cổ 500 năm tại quê nhà. Ông nói, các cụ là có thật, ông biết, nên mọi cống hiến để duy trì sự uy nghiêm của dòng tộc là cần thiết. Điều đó thật tuyệt vời…

Và ông không chỉ để lại những điều tuyệt vời cho các con, mà còn cho các chắt, là di sản mà mỗi người chúng con sẽ phải trân trọng và lưu giữ truyền từ đời này sang đời khác. Mỗi trang giấy của ông sẽ là một kỷ niệm về những đức tính tuyệt vời của ông.

Sắp đến sinh nhật của ông (1/11) nhưng ông sẽ không thể tham dự buổi tiệc thổi nến của mình. Nếu có một phép màu kỳ lạ, con mong ông sẽ hiện về mỗi đêm bên con cháu, dù trong giấc mơ hay bên giường mỗi đứa, luôn đẹp trai nắm lấy tay con, cười tít mắt. Dẫu bọn con không thể ôm lấy ông, ông hãy vẫn cứ ôm chặt bọn con, ông nhé!

Các con và cháu, chắt sẽ nhớ ông mãi mãi…

Bà cũng thế!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: