RSS Feed

2015.11.20.The Happiest Mom

Mùa thu gần như trôi qua nhẹ nhàng, bận một tí, vui một tí, buồn một tí, nhớ nhung một tí, hạnh phúc một tí, du lịch một tí, tự hào một tí,…

Nhớ hồi cấp hai, trong bài văn tả ngày khai trương, mình có viết một đoạn mở đầu, không trích dẫn, nhưng đại loại như sau:

Mùa thu là mùa của cốm xanh thơm ngọt, mùa của cúc vàng nở rộ, mùa của ngày tựu trường.

Ấy thế mà mùa thu cũng trôi qua nhẹ nhàng như thế. Hôm nay 20/11, con trai đi học buổi đầu tiên. Bố mẹ – mình và upa, chỉ định cho con đi “học thử”, có nghĩa là đến lớp, thích nghi được thì tốt, không thích nghi được thì đi về ;).

Sáng mẹ dậy sớm, nhắn tin cho sếp xin nghỉ làm, hai mẹ con nằm thơm nhau, cười khanh khách nằm dài trên giường chẳng muốn dậy.

Con trai tuy mới 21 tháng, nhưng được mẹ đào tạo tự lập, nên ban ngày mẹ muốn hôn con cũng phải xin phép hơi khó. Thế nên chỉ có lúc sáng ngủ dậy là mẹ được hun con đến đỏ má 🙂 Sáng nào mẹ cũng tận dụng giây phút này, và mong thời gian chầm chậm, cho mẹ được hôn con nhiều, nhiều nữa…

Như thường lệ, 8g15 cô Hải gõ cửa vào phòng, mẹ con mình dậy, đánh răng rửa mặt, thay quần áo. Chỉ tiêu hôm nay là con ăn xong trước 8g45, rồi mẹ con mình đi học.

Mẹ chuẩn bị ba lô đầy đủ, con xách ba lô và không quên cầm theo quyển sách “tô tô” (ô tô) đi học. Xuống cửa, con chào bà Sinh – hàng xóm nhà mình rất to và khoe quyển sách “tô tô”.

Bà Sinh, cô Hải và cả cụ hàng xóm vẫy tay chào con, chúc con buổi học đầu tiên vui vẻ. Mẹ con mình lên taxi đi học.

Đến nơi, bố đã đứng chờ sẵn ở sảnh. Bố, mẹ và con cùng vào thang máy. Đến lớp học, bố mẹ đang chào cô giáo quản lý thì con đã đòi xuống khỏi vòng tay của mẹ. Con bước thẳng vào lớp một cách tự tin và bắt đầu chơi với các bạn mới, lần đầu con gặp các bạn.

Bố mẹ sao tự hào thế, mẹ đã thành công khi cho con đi chơi khắp phố, siêu thị, trường học đối diện nhà, nhà trẻ Chipchip, để rồi buổi đi học đầu tiên của con bắt đầu thật suôn sẻ.

Mẹ trao đổi với cô giáo một chút về con. Mẹ xin phép cô giáo cho bố mẹ ở ngoài cửa nhìn theo con, và có thể sẽ đi ra ngoài, 1-2 tiếng sau quay lại đón con. Cô vui vẻ đồng ý, với điều kiện, bố mẹ phải chào con trước khi đi.

Mẹ vẫy tay, “bái bai con nhé, mẹ đi một tí, lát mẹ quay lại đón con nhé!”. Em Minh của mẹ cười tươi và vẫy tay chào mẹ, gật đầu một cái.

Bố mẹ xuống sảnh chờ đợi, có chút bồn chồn, không biết ngày đầu tiên, con có tè dầm không, con có chơi ngoan với các bạn không, con có đánh bạn không, con có ăn được cơm không, con có sợ cô không,…

11 giờ bố quay lại đón con, bố ngạc nhiên khi con ngồi ngoan trong lớp, tự xúc cơm. Bố lúc nào cũng bị lo lắng vì sợ con không tự lập được, ấy thế mà lần đầu bố nhìn thấy con tự lập, bố tự hào và quay phim lại, đồng thời không quên mang về nhà khoe khắp nơi. Con tự ăn được 1/2 xuất cơm rồi con lại chơi, nên bố đón con về.

Cô giáo còn kể là con còn tranh ô tô với các bạn. Có tè dầm nhưng không sao, cô đã thay quần và giặt luôn quần cho con (lêu lêu). Con được xem ca nhạc, và trong khi các bạn ngồi im xem, thì con nhảy tung tăng trong phòng (hihi). Con hòa đồng, và nếu phải chấm điểm thích nghi từ 1 đến 10, cô chấm cho con điểm 9. Bố mẹ rất tự hào về con.

===

Hôm nay cũng là một ngày đáng nhớ, vì Quyên heo và anh Khanh chính thức ra mắt cả trăm người, cưới nhau “và sống với nhau hạnh phúc suốt đời.”

Quyên Heo và “anh” Khanh là hai người bạn tốt của mình.

Khanh, là bạn của một người bạn rất tốt mà mình chỉ biết mặt biết tên, rồi một ngày đẹp trời năm 2009, anh xuất hiện, giúp mình nhiều việc, từ gây quỹ donate for a date, quảng cáo cho chương trình (miễn phí), và thậm chí tự bỏ tiền ra để giúp mình. Đấy là một thời gian đáng nhớ, và có những người, dù chỉ giúp vì họ thấy đấy là một việc kỳ lạ (kỳ quặc) ở Việt Nam nhưng helpful thì họ vẫn giúp, vì vậy ta vẫn nhớ sự giúp đỡ của họ, không phải công ơn quá to lớn, nhưng cũng là một sự kiện tạo nên tình bạn tốt đẹp.

Khanh, một người kỳ quặc vì sự châm chọc rất vô duyên, nhưng lại không gây tức giận cho mình. Người sẵn sàng ngồi nghe mình kể những chuyện rất vô duyên về tình yêu, xong phơi bày ra sự thật phũ phàng về tình yêu của mình, xong lôi đấy ra làm trò cười, mà sao mình chả thấy tức giận.

Khanh, có một thời lang thang với mình đến tôi muộn, xong chờ mình lẻn ra khỏi nhà trong tờ mờ sáng, lượn khắp phố phường, ăn phở 3 giờ sáng, buôn chuyện trong đêm ở cửa nhà hát lớn (cùng Hiệp xù mà hi vọng có dịp kể chi tiết hơn sau này).

Khanh, là người đón mình trong đêm ở Boston, đưa mình lang thang phố xá Boston, xem phim “nhảy rạp”, chỉ trỏ con sóc vô duyên giữa công viên. Cũng nhờ vụ này mà mình thu thập được ít dữ liệu để sau này “tổ buôn” với cô em Quyên heo béo ú.

Một ngày đẹp giời năm 2014 (tháng 8), Khanh chê mình đùi to và béo ú (lúc đấy mới sinh Thiên Minh vài tháng). Mình trù dập “Anh sẽ cưới một con vừa béo vừa lùn!”

Một tuần sau, mình giới thiệu Khanh cho Quyên heo, một em mơn mởn, lúc nào cũng tươi như hoa, chân cũng dài ở mức trung bình của thế hệ 8x người Việt, eo thon.

Quyên, mình quen năm 2010. Kể ra thì là một mối quan hệ dây rợ loằng ngoằng. Không thân thiết, nhưng mà cũng đủ để đọng lại trong tâm trí.

2013 gặp lại Quyên. Từ một đứa con gái cười hềnh hệch (đúng từ hềnh hệch), Quyên lặng lẽ, tươi cười nhưng không còn vồn vã, trầm lắng một kỷ niệm mà hai đứa (mình và Quyên) tạm thời chưa muốn nhắc đến.

2014 gặp lại nhau, mình quyết định giới thiệu con heo Quyên eo thon này cho Khanh. Trong cơn khủng hoảng của bản thân năm 2015, Quyên đã ở bên mình, dọn cái đống đồ trong kho trong các ngày thứ bảy, chủ nhật liên tiếp, và lắng nghe mình kêu than. Đấy, vẫn là chuyện, giúp một tí for free thôi, nhưng helpful thì mình rất là biết ơn.

Giữa năm 2015, Hiệp xù gọi điện, anh có việc nhờ em, blah blah blah.

“Anh biết cát xê của em rất cao chưa?”

-Anh chưa, như thế nào nhỉ?

-Mãi chả thấy chúng nó nhúc nhích tẹo nào, nhiệm vụ của anh là kích cho em. Còn nếu không thì giải tán, em giới thiệu cho bạn em “thằng” khác. Nếu anh đồng ý thì mình cà phê nhá nhá nhá.

Dealed!

Tháng 9/2015, Quyên heo đã thành một con heo chính hiệu, còn Khanh thì sẵn sàng thành người đàn ông có gia đình.

Đấy là một câu chuyện tình yêu nhạt nhẽo nhất trên đời. Không quà. Không hoa. Không du lịch. thế mà cưới được nhau.

Nhưng mình lại là người vui nhất trên đời. Ngồi ở sứ quán cũng phải khoe tất cả mọi người. Về nhà cũng khoe loạn lên với chồng. Thậm chí mất ngủ, ngồi một mình tự kỷ tủm tỉm.

Và mình và Quyên lượn hết phố này đến con phố khác trong các chiều thứ bảy chủ nhật, để chọn váy cưới, mua vải may áo dài, lên kế hoạch chuẩn bị các thứ trong 3 tuần (vỡ mặt!)

Cuối cùng ngày hôm nay cũng đến, nhẹ nhàng nhưng rung động. K & Q – king và queen trong lòng nhau, thế là được rồi. Mình chỉ hi vọng hai bạn hiểu được giá trị của bạn đời mà thương nhau trọn đời, cầm tay nhau vượt qua mọi sự ups and downs, nhìn vào kết quả tốt đẹp để sống bên nhau…

Nhân tiện, nếu con được đặt tên là Hồng Minh, thì Hồng Minh ơi, mẹ là mẹ Lan, mẹ của Thiên Minh và mẹ nuôi của Hồng Minh 🙂 (sến)

Yêu Thiên Minh & Hồng Minh,

Mẹ Lan xinh.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: