RSS Feed

2017.07.26.awake

Bạn chồng ngày nào cũng hỏi đi khám chưa, nên cô gái đã dồn hết tâm sức gọi điện đặt lịch hẹn với bác sĩ.

Về cơ bản, đây là 1 trong 16 loại đau đầu mãn tính phổ biến. Dĩ nhiên, phổ biến không có nghĩa là không nguy hiểm. Nguyên nhân được xác định là do huyết áp thấp, máu không dồn lên não, nên thiếu oxy não. Một nguyên nhân khác bác sĩ cho là do từ trường của Trái đất thay đổi ?!?!? Nên khi thời tiết thay đổi, triệu chứng đau đầu lại xuất hiện.

Hậu quả của nó là, cô gái mất độ tập trung. Não bị tê tê không ghi nhận được thông tin. Não thiếu oxy thì một vài tế bào não cũng héo đi, nên nguy cơ Alzheimer của cô gái là cao!

Cách điều trị bắt nguyên từ tăng huyết áp. Sau đó là tìm cách sống sót qua những cơn đau. Ăn thịt, ăn mặn, uống nhiều nước, cafe buổi sáng và no alcohol.

Về cơ bản, trong cái trời mưa bão 3 tuần liên tiếp như này, thì cô gái thấm nhuần cảnh đau đầu từ 10g sáng đến 8g tối. Riêng hôm nay được chồng bóp mạnh cái gáy mà máu dâng lên, khiến cho qua cơn đau đầu là … cơn tỉnh ngủ ko chớp mắt…

Trong bóng tối cô gái gác chân lên phần tựa salon, đầu dốc ngược xuống đất (tự nghĩ là máu dồn xuống theo trọng lực trái đất haha), cô gái bất chợt nghĩ, có khi nào một ngày nọ mình sẽ biến thành nhân vật chính của The Notebook? Sẽ không biết mình là ai, câu chuyện mình đang nghe có phải về mình? Và thậm chí không biết người đàn ông ngày ngày bên mình chính là tình yêu đích thực? Rồi cả con và cháu cũng không thể gọi tên?

Phim lãng mạn là vậy thôi chứ ngoài đời mà vậy thì cũng thảm lắm…

Thảm vô cùng chính là hình tượng bà Nhâm. Bà một thời thiếu nữ trường Đồng Khánh là thế. Cả cái Hà Nội này mới có 3 chiếc vespa thì ông bà có 1. Thế mà gần 70 năm sau, bà ngồi lặng lẽ nói những câu tiếng Pháp mà không ai hiểu. Tội lắm! Cả những ngày ngủ hai ngày, thức hai ngày, rồi lại ngủ hai ngày. Thương vô cùng!

Rồi khi tưởng bà không tỉnh lại, bà được tiêm Cere bổ não, thì bà ngồi dậy tinh tường mọi thứ, chỉ có điều cơ hàm không thể nói chuyện được rõ nữa… mà chính vào lúc này, mình đang được tiêm đều đặn Cere chắc cũng đến liều thứ 20 rồi…

Hay mình có bị ám ảnh không nhỉ? Ông nội mất trên giường lúc nửa đêm bởi máu không lên não. Khi ông mất, mặt ông hoàn toàn tím tái, nên mọi người càng khẳng định nguyên nhân. Chắc mình còn trẻ, chưa đến mức đi mà không biết như thế, nhưng cứ nghĩ một ngày đẹp giời mà lòng bối rối 🙂

Bác sĩ có hỏi mình một câu này làm mình buồn cười quá. “Công việc của em có căng thẳng không?” . Một người ngày làm việc dưới 5 tiếng. Còn lại thời gian là về nhà ngủ sạc pin cho bản thân, với làm vườn ngắm hoa, rong chơi shopping như mình mà còn lo căng thẳng thì đời này, không có ai rảnh nữa… thế mới tạo nên cái nghịch lý cuộc đời! Rảnh mà thiếu oxy não!?!??

Minh Minh hỏi mẹ? Mẹ ơi mẹ ốm à? Để con tiêm cho mẹ nhé? – Ừ. Con làm bác sĩ đi để chữa bệnh cho mẹ nhé! – nói xong cầm cái xi lanh đồ chơi đặt lên đầu, lên tay, lên chân mẹ. – Mẹ khỏi rồi Minh ạ! 🙂

anyway, cần viết note lại nhiều hơn để nếu có thực sự mất não thì vẫn có cái giúp recover phần nào cuộc sống trước đây của mình…

Minh Minh đừng buồn, mẹ sẽ nhớ tất cả những người mẹ yêu thương.

 

Advertisements

2017.07.20 strange dream

30 tuổi, cô gái đã cảm nhận được các triệu chứng tuổi già: Chân lạnh về đêm và chỉ có thể mặc quần dài đi ngủ. Cần đi ngủ lúc 9-10 giờ tối, thay vì 2 giờ sáng như cách đây vài năm, giấc ngủ sâu đến 6g30 sáng nhưng sẽ chỉ tỉnh được khoảng 5 tiếng, trước khi não không còn khả năng bơm oxy và phải ép mình “take a nap”. Sáng dậy nhức mỏi toàn thân, đặc biệt là vùng lưng…

Mới hôm vừa rồi tụt huyết áp, chồng phục vụ đặt sẵn cái chậu bên cạnh giường, pha nước đường. Nửa đêm thấy có đứa sờ chân xem còn sống không 😉 và sáng ra phải xem vợ tỉnh được không 🙂 Trong 2 tuần liên tiếp có ba lần tụt huyết áp, đau đầu khó thở và buồn nôn.

Cô gái có một giấc mơ kỳ lạ, nằm mơ thấy có một chú rắn bên đường, nhìn thấy mình liền nhảy lên cắn trước ngực, nhưng may sao cô gái nhảy lùi kịp, rắn chỉ cắn được vào áo.

Một hôm khác buột miệng nói với chồng, em có làm sao cấm anh cưới vợ nữa. Nhớ chưa? Nếu em ngủ mà anh gọi không tỉnh, thì đợi đến giờ Ngọ ngày thứ ba hẵng gọi cấp cứu. Nói xong cô gái cũng thấy mình điên điên nói gở nhưng thôi kệ, cái gì đến cũng sẽ đến ý mà…

Thường thì cô gái cũng không coi trọng sức khỏe và tính mạng bản thân lắm. Nhưng còn ít nhất 17 năm phải lo cho con trai, nên không thể không nghĩ được. Nhưng những gì cần làm to make me a ready person thì vẫn phải làm.

And husband, if i dont wake up, please give me a cremation ceremony with full of pink blossom with French love songs, and end up with sending my dust to Hoi An, deep into Thu Bon river, thanks. (that’s my wish at 30 and subject to change when Im 40).

🙂

 

 

2017.02.06 chúng mình yêu nhau mãi mãi?

alk_1974

 

Thiên Minh yêu của mẹ,

Sau tất cả, đánh nhau và ôm nhau, cãi nhau và yêu nhau, đẩy nhau ra rồi lại lao vào nhau, chúng mình đã yêu nhau nhiều hơn.

Mẹ sẽ kể cho con nghe, lúc chúng mình cãi nhau, mẹ thường đi vào một góc ngồi im, sau đó con đến gần mẹ, không dám chạy thẳng vào, mà nhìn ngó xem mẹ có động tĩnh gì không, rồi khi mẹ nói Mẹ Yêu Em, con chạy thẳng vào ôm chặt mẹ và nói Mẹ Bế Cơ. Đấy là cách chúng mình làm hoà.

Cũng có lúc bố tức quá vì con bướng và không nghe lời. Mẹ lao ra bảo Bố Ơi Bình Tĩnh. Xong con khóc oà lên mà mẹ biết thừa là ăn vạ 🙂 một lúc sau bố bình tĩnh rồi thì bố lại ôm chặt lấy con và nói Bố Yêu Con. Thế là cả nhà lại cười.

Thiên Minh đã biết nhường các em nhỏ ngoài đường. Không còn những trận chiến mà bố mẹ chạy theo cản đánh nhau và đi xin lỗi bố mẹ các em các bạn nữa. Mẹ rất tự hào về em.

Cô giáo cũng rất khen em vì học ngoan, hiểu nhanh và nghe lời cô. Trộm vía sau bao trận ốm, em đã đi học đều hơn và lần này đã qua được cái Tết an toàn rồi mới ốm.

Hôm nay sinh nhật mà con nằm viện. Nhưng sự vui vẻ của con và những cái rất ngoan của con làm mẹ thấy thật nhẹ nhàng khi ở viện với con 🙂 không còn la hét, không còn đòi iphone ipad, không còn ăn vạ giữa sàn nhà bệnh viện nữa. Mẹ thấy con được sự lớn lên của con.

Con là đứa bé lém lỉnh và có những câu nói rất buồn cười. Lúc mẹ hỏi, Con Có Yêu Mẹ Không? Con trả lời, Con Yêu Bố.

Mẹ lại hỏi, Con Là Của Bố Hay Của Mẹ? Con nói, Con Là Của Thiên Minh 🙂

Thế Bố Yêu Mẹ Hay Yêu Con? – Bố Yêu Cả Hai!!!!

Bố mẹ rất là yêu con, chúng mình yêu nhau mãi mãi nhé?

2016.10.15 -when life moves onward heaven

14641895_10210952498391441_7860590623278389096_n

Ông nội thương yêu của con!

Con thật may mắn vì có ông là ông nội. Con biết ngày hôm nay sẽ đến nhưng chưa bao giờ nghĩ con sẽ vẫn bất ngờ thế! Vào đến phòng ông thì chăn đã phủ qua mặt, nhưng con vẫn đặt lên đôi tay ông dưới lớp chăn mềm. Ông ra đi mà như đang ngủ, đôi tay đặt trên bụng, chân duỗi dài, con biết ông đã có một giấc ngủ sâu trở về tiên cảnh…

Con sẽ nhớ mãi ông, một người ông dịu hiền, luôn cười với đôi mắt ti hí vì tuổi già. Ông có đôi tay thô ráp nhưng đầy đặn – luôn  nắm chặt tay con mỗi khi con đến, dù là đến thăm ông hay làm bệnh nhân bất đắc dĩ của ông…

Ông có một hương thơm kỳ lạ mà con rất thích hít hà. Từ bé đến giờ, dường như hương thơm ấy chẳng thay đổi. Đến giờ con cầm các trang giấy ghi chép của ông, mà hương thơm của ông cứ thoang thoảng trong từng trang giấy. Cảm giác như ông đang ở bên…

Hồi bé khi con lên nhà ông, ông thường bật các bản nhạc không lời, du dương đến kỳ lạ. Ông truyền cảm hứng cho các con và cháu học nhảy cổ điển. Ông không cho phép nhảy kiểu dancesport lắc mông và tập theo bài có sẵn, mà ông thích nghe theo nhạc, nhạc du dương thì phải đu đưa người, chậm rãi và lãng mạn, nhạc nhanh hơn thì nhảy nhanh hơn nhưng khi nhạc chậm lại thì người cũng phải chậm lại… Đấy mới là cuộc sống, ông bảo thế!

Nếu ai không biết, sẽ nghĩ ông rất trẻ. Dáng vẻ phong lưu của ông, ton-sur-ton com lê sáng màu (ghi hoặc be nhạt), sơ mi trắng luôn là lượt phẳng phiu, tay xách ca táp, tóc chải gôm nhuộm màu đen.

Con cũng vẫn nhớ ngày ông dắt tay con vào thảm đỏ. Ông nắm chặt tay con và nói, ông rất thích màu xanh vì nó rất ý nghĩa, nó là sự hi vọng, và cuộc sống phải luôn tràn đầy hi vọng. Ông và con cùng đi vào thảm đỏ, và ông đã có một bài diễn văn tràn đầy hi vọng tặng con ngày cưới…

Ông quan tâm đến từng người trong gia đình. Có mở cuốn sổ tay của ông mới biết, ông ghi chép lại tên của từng người con và con dâu, con rể, ngày sinh nhật và cả ngày cưới. Mỗi năm sinh nhật con hoặc một dịp đặc biệt, ông sẽ tặng con một cái thiệp bông hoa, mà bên trong có “hoa đồng tiền”, với dòng chúc ngay ngắn đầy yêu thương. Con cám ơn ông nhiều lắm.

Con học được ở ông nhiều thứ, sự ngăn nắp, thích ghi chép sổ tay những điều trong cuộc sống, thích sắp xếp đồ đạc theo một trật tự nhất định. Ông đặc biệt tự lập và không thích làm phiền người khác, dù đã về hưu 29 năm, ông vẫn tự làm việc tại phòng khám của riêng mình, bất kể con cháu khuyên ông nghỉ việc.

Ông nói, ông còn sức thì ông còn phải làm việc, vì nhiều người cần đến ông. Dù hơn 60 năm kinh nghiệm, ông chỉ lấy tiền khám của bệnh nhân 30.000 đồng/ lần, và đến hai năm nay mới là 50.000 đồng/ lần. Ông nói, bệnh nhân toàn người già, đã về hưu, không còn sức lao động, hoặc người nghèo, ông lấy tiền để họ không áy náy… thậm chí ông còn khám bệnh miễn phí cho các cụ và người nghèo tại phường Hàng Bạc, có bảng thông báo rõ ràng. Chẳng thế mà bệnh nhân đến đông nườm nượp, có khi ông ăn sáng lúc 6 giờ mà gần 2 giờ chiều mới được ăn trưa…

Các bác giục ông ăn thì ông nói là ông không thích để người khác chờ đợi. Nếu ông ngồi ăn mà bệnh nhân phải chờ, thì rất buồn cười… Con cháu đành cười, chịu thua ông. Có khi ông ốm, bệnh nhân vẫn đến. Các bác nói khéo để bệnh nhân về. Thế là các bác bị ông mắng vì “dám” “đuổi” bệnh nhân của ông. Thế nên, kể cả khi ông trở thành bệnh nhân nhập viện, ông vẫn lăm le cái điện thoại đầu giường để nhận điện thoại của bệnh nhân. 🙂 Ông is so sweet 🙂

Ông cũng rất thích sự tôn ti trong gia đình và sự tôn thờ trong gia tộc. Ông thích thờ cúng phải chỉn chu. Nếu ai được về thăm quê mới biết khu vườn mộ của đại gia đình đẹp như nào. Hoa trạng nguyên rực sáng một vùng, đi cách vài cánh đồng vẫn nhận ra khu vườn. Mỗi năm ông vẫn trích thu nhập mới của mình để công đức về đền cổ 500 năm tại quê nhà. Ông nói, các cụ là có thật, ông biết, nên mọi cống hiến để duy trì sự uy nghiêm của dòng tộc là cần thiết. Điều đó thật tuyệt vời…

Và ông không chỉ để lại những điều tuyệt vời cho các con, mà còn cho các chắt, là di sản mà mỗi người chúng con sẽ phải trân trọng và lưu giữ truyền từ đời này sang đời khác. Mỗi trang giấy của ông sẽ là một kỷ niệm về những đức tính tuyệt vời của ông.

Sắp đến sinh nhật của ông (1/11) nhưng ông sẽ không thể tham dự buổi tiệc thổi nến của mình. Nếu có một phép màu kỳ lạ, con mong ông sẽ hiện về mỗi đêm bên con cháu, dù trong giấc mơ hay bên giường mỗi đứa, luôn đẹp trai nắm lấy tay con, cười tít mắt. Dẫu bọn con không thể ôm lấy ông, ông hãy vẫn cứ ôm chặt bọn con, ông nhé!

Các con và cháu, chắt sẽ nhớ ông mãi mãi…

Bà cũng thế!

Protected: 2016.10.14. Ends & begins. For my beloved Thien Minh

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Protected: 2016.10.14 – It’s time !

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Protected: 2016.06.18. 10 năm 1 tháng

This content is password protected. To view it please enter your password below: