Little Hến

Miracles are closer than you think…

Journey of Miracles November 6, 2009

Filed under: Uncategorized — Lonely planet @ 12:10 pm

Here comes the short updates of the week,

- Regional conference was awesome. I enjoyed the sightseeing trip with the AEI officers and found out they are also the shopaholic! And sadly Im shopping more than those people…

- was excited to join the Gala Dinner with Operation Smile. Thanks to Kim… well.. I cant keep myself distant from Mỹ Tâm as she’s so pretty and she sang my favorite song!!!! I was more than excited when I heard it!!! Had a picture with her with an autograph. haha.

- is planning Donate for a Date 2010. Lý Nhã Kỳ agreed to join the event! She is the Smile Ambassador of Operation Smile Vietnam. And will be a great Dater, I believe!

- just got 10M VND as the first donation for Donate for a Date next year. Im a bit ambitious now… should I make a big fundraising event to raise 10K USD? (It equals a mission oF Operation Smile!)

- Jackie Chan is in Vietnam for Operation Smile mission. Everyone may come to an auction to own a ‘Journey of Miracles’ with his autograph.

- is back to insomnia. Maybe I have to work so hard recently… gosh…

- is sitting lonely at the Noi Bai airport and looking forward to the flight to HCMC. I should have been here last night! well… that’s the only single hour that I can take a rest during the week…

- my boss (at AEI) is so sweet that she let me have a week off and text me to cheer up for the mission of Opsmile! I feel so guilty when leaving her with the stuffs of the next event at the end of the month… I will keep working online to help her though! ~~~Long week~~~

- Mom is always the one who has supported in all of my activities!!! Last night (one day before Im leaving), she came and talked to me for a while… I think she is pushing and inspiring me more in those events – which I love most. She’s busy with family business recently but I could not do anything to help (actually she did not tell so that I can focus on my social works…) I just realized that after finishing AEI, I should spend sometimes travelling with her…

- It’s time to leave this blog for the flight…

GET READY FOR THE MISSION!!!!!!!!!!!!!

will keep updating…

 

VGAC and the children with cancer disease October 31, 2009

Filed under: What can you do for this life? — Lonely planet @ 10:52 am
Tags:

Hôm Trung Thu vào Bệnh viện K tặng quà cho các em cùng VGAC…

Hoàng Hà, 4 tháng tuổi, bố mẹ ở Yên Bái, vào viện được 1 tháng do phát hiện Ung thư máu…

Trong cái không khí vui vẻ của Trung thu, ông bố bế con đung đưa người cho nó ngủ. Không khỏi giật mình khi trên cổ là một vết tấy ứ đọng nước… cháu phải tiêm, phải truyền thuốc nhiều khiến da không còn đủ chống cự, bắt đầu bị loét… tay vẫn kèm theo một dây dẫn đến ống truyền… Hà ngủ khó khăn, nghe được cả tiếng thở không đều và kéo dài từng hồi…

Chị Hà (Just Kids) đứng đó, không kìm được nước mắt…

Thư gửi chị Hằng

T 190

Phạm Thị Lành, 12 tuổi – Thái Bình – bệnh bạch cầu

“Chị Hằng thân mến !

Thế  là sắp đến trung thu rồi đó, sắp được gặp chị Hằng và chú Cuội rồi. Chỉ  cần nghĩ đến điều đó thôi là em đã rất thích. Bây giờ em xin tự giới thiệu về mình. Em tên là: Phạm Thị Lành, 12 tuổi. Em vào viện được 8 tháng rồi. Tuy tết Trung thu này em không được may mắn như bao bạn khác là được ăn tết Trung thu ở nhà cùng với gia đình và người thân. Nhưng may mắn lại là chúng em được các anh chị tình nguyện ở các nhóm tình nguyện tổ chức tết Trung thu cho, vì vậy em cũng thấy đỡ cô đơn hơn. Bao nhiêu người cùng lứa tuổi với em cũng đã phải chịu những nỗi đau mà em đang phải chịu, vì thế em sẽ cố gắng vượt qua. Nên ước mơ của em là mau khỏi bệnh, được về đi học như bao bạn khác. Trung thu em mong có một bộ đồ chơi câu cá, để em chơi với em của em những lúc em buồn. Lớn lên em ước mơ làm cô giáo, để dạy các em học sinh nghèo.

Thôi thư  đã dài, em tạm biệt chị, chức chị một Trung thu vui vẻ

Bé Lành

Trần Linh Chi, 10 tuổi – bệnh bạch cầu

Em tên là  Trần Linh Chi, năm nay em 10 tuổi. Em vào viện đã  được gần 7 tháng. Lúc đầu, khi mới biết mình bị  bệnh em buồn lắm, nhưng rồi em cũng quen dần. Em ước mau khỏi bệnh để được về đi học cùng các bạn, em sẽ cố học hành để thi vào trường Y, trở thành bác sĩ giỏi. Sắp đến tết trung thu rồi em ước mình có một bộ đồ chơi bác sĩ.

Kính gửi chị  Hằng

Bé Chi 10 tuổi

3.Đinh Ngọc Diệp, 9 tuổi – Phú Xuyên

Chị Hằng Nga thân mến!

Em tên là:  Đinh Ngọc Diệp, năm nay em 9 tuổi, em ở Phú Xuyên – Hà Nội. Em đang học dở lớp 3 thì em bị đau chân nên mẹ em cho em đi khám ở bệnh viện K2 Tam Hiệp. Và các bác sĩ chuẩn đoán em bị bệnh ung thư xương quái ác. Từ khi vào viện đến nay đã được 5 tháng rồi em chưa được về nhà. Ước mơ của em là khỏi chân để được về nhà được đi học vui chơi cùng các bạn gần gũi cũng người thân.

Món quà  mà em thích đó chính là một bộ tóc giả  để khi khỏi bệnh, em ra ngoài đường không cần phải mặc cảm với mọi người.

Thôi chào chị Hằng nhé, em phải đi ngủ đây, hẹn gặp lại chị vào đêm Trung thu.

Em gái của chị: Ngọc Diệp

Đinh Thị  Luyến

Kính gửi chị Hằng Nga!

Chị  Hằng Nga yêu quí! Trung thu sắp đến rồi, đây là  ngày em rất mong vì ngày này chị Hằng Nga sẽ  đến chơi với em, và cho em nhiều điều ước.

Điều ước nhỏ nhoi của em là sớm khỏi bệnh để về nhà thăm bà em, bà em đang bị sốt xuất huyết màng não. Yêu chị nhiều và cảm ơn chị, mong chị truyền phép mầu cho em để em sớm khỏi bệnh về thăm bà.

Em rất cảm  ơn chị.

Vũ Thị Hằng, 13 tuổi – Nam Định

Chị Hằng thân mến!

Thế  là chẳng mấy ngày nữa là đến rằm tháng Tám, là Tết trung thu của các em bé thiếu nhi trên nước Việt Nam thân yêu.

Em tên là: Vũ Thị Hằng, 13 tuổi. Tuy em không được may mắn như các bạn khác nhưng em cũng có ước mơ như bao bạn cùng lứa tuổi. Em đang mắc phải một căn bệnh quái ác, nên mong muốn của em là mau khỏi bệnh để có thể sớm về phụ giúp bố mẹ những công việc mà phù hợp với sức của mình.

Nhân ngày tết Trung thu em muốn được tặng một bộ truyện Thần đồng Đất Việt, vì em rất thích cách giải đố của trạng tí. Thôi thư đã dài em tạm biệt chị nha. Chúc chị làm tốt mọi nhiệm vụ trên cung trăng. Nhất là vào tết trung thu.

Thư gửi cung trăng: Bé Hằng

Đinh Ngọc Diệp, 13 tuổi

Em muốn có một bộ tóc giả. Khi ra viện và quay lại trường học, em muốn tự tin khi đến lớp…



T 204

Những chuyến đi

Sau khi kêu gọi VGAC quyên góp, chúng tôi đến Bệnh viện K với những món quà mà các em mơ ước, gấu bông, sách truyện, cặp sách, đồ chơi,… Gặp từng em mà lòng xót xa… Ngoài VGAC, có rất nhiều người cũng đến thăm và tặng quà, từ những đơn vị có tên tuổi như báo Tuổi trẻ đến những cá nhân từ Đài truyền hình, những gia đình bình thường. Có một chị, trước đây con cũng bị Ung thư và đã mất, gia đình cũng có điều kiện, cùng với lòng thương cảm  những đứa trẻ thiếu may mắn, chị vẫn đến thường xuyên đến thăm và giúp đỡ các cháu…

Trung thu là dịp vui, vậy mà sao khi về lòng lại thấy bồn chồn…

Chị Giang đã kêu gọi dân ADS quyên góp và số tiền chưa được dùng đến hôm Trung thu… Vậy nên các chị lại lên kế hoạch quay lại và trợ giúp các gia đình… Chị Chung (Hanoi International Kindergarten), lấy danh sách gia đình, liên lạc các bác sĩ…

Một tuần trôi qua, hai tuần trôi qua… Mọi người bận rộn cuốn theo công việc của mình…

Mở ngăn kéo, giật mình vì tôi vẫn giữ món quà cho em Quang ở bệnh viện, em Quang đã ước có một chiếc mp3, và hôm Trung thu em không có ở bệnh viện nên tôi mang về… Lại mong muốn quay lại nơi này… Thứ 6 – đang bộn bề với những công việc khác – tôi gọi điện cho mọi người và hẹn nhau sáng nay quay lại bệnh viện K. Kế hoạch chỉ diễn ra trong 1 ngày và mọi người cũng háo hức…

K Hospital - second visit (7)

Chị Hà đưa cả 2 con đến, tôi hình dung đó là mẹ tôi, khi còn nhỏ, mẹ làm gì cũng đưa 2 chị em đi cùng, mẹ nói chúng tôi phải hiểu được cuộc sống của những người nghèo khổ này… Chúng tôi sống đầy đủ, nhưng quan trọng là không được coi khinh những con người đó… dù họ nghèo, họ bệnh tật, họ vẫn là con người… âu cũng là cái số… Có lẽ từ lúc thấy chị Hà khóc, tôi đã nhìn thấy được tấm lòng của chị, và càng cảm thấy quý mến khi sự nhiệt tình của chị đã thúc giục chúng tôi có sự quay lại này…

Chị Hà hỏi thăm về Hà, đứa bé 4 tháng tuổi mà tôi có nhắc tới ở đầu câu chuyện… Chị Thanh và chị Lan, 2 bác sĩ ở bệnh viện cho biết, sau Trung thu, bố mẹ cháu đã đưa cháu về quê… chắc giờ cũng mất rồi… Tôi cố kìm nước mắt bởi sự thật đau đớn đó, chị Hà cũng thay đổi sắc mặt… tôi không dám nhìn chị tiếp, một phần giúp giọt nước mắt của tôi tránh ánh mắt của chị, một phần tôi không muốn nhìn chị khóc nữa…

Tập Hồ sơ bệnh án dầy cộp trên bàn, Bệnh nhân… 12 tuổi, nghề nghiệp: Trẻ em,… Mở tập Hồ sơ ra, có lẽ đó là sự ngỡ ngàng, lo lắng, sợ sệt… biết bao nhiêu xét nghiệm, biết bao nhiêu đơn thuốc, và tôi lại sững sờ khi nhìn bản cam kết gia đình kí… “Chúng tôi cam đoan sẽ hợp tác với bác sĩ trong quá trình điều trị… chấp nhận rủi ro có thể xảy ra…” Lại một sự nghẹn ngào khó tả… Đó là lúc tôi nghĩ đến Nam, mẹ Nam từng đi mổ ở bệnh viện khi chúng tôi học cấp 3, và khi bố Nam kí vào giấy cam kết trước khi mẹ mổ, Nam cũng đã sợ và khóc… một cảm giác sợ hãi khi một người thân sắp mất…

K Hospital - second visit (3)

Bệnh nhân được đưa vào phòng Đồ chơi, chúng tôi chia 4tr8 thành 16 phong bì, đưa cho 16 gia đình khó khăn và điều trị lâu dài nhất… có bà mẹ đang khóc…

K Hospital - second visit (2)

Trưa nắng, mấy chị em ra về, vẫn nói vẫn cười mà sao nhìn bọn trẻ, mới 10 tuổi đầu mà tóc còn lưa thưa… biết nói sao cho cái số phận này đây…

K Hospital - second visit

Có lỗi

Phải, tôi là một đứa có lỗi.

Khi làm Sharing a Smile, không giúp những bệnh nhân Ung thư!

Tôi biết, nghe thật kì quặc và vô nhân đạo…Nhưng đúng thế, đó là một ‘luật’ mà chúng tôi đưa ra từ sớm. Chỉ là một quỹ sinh viên, số tiền thu được  cũng nhiều, nhưng chúng tôi làm phần lớn hoạt động cho Operation Smile, lớp tự kỉ, trường Nguyễn Đình Chiểu,khuyến học và các hoạt động nâng cao ý thức sinh viên. Chúng tôi tìm cách cho số tiền của mình mang lại hiệu quả cao. Với 6500USD từ Donate for a date, chúng tôi có thể phẫu thuật cho 43 nụ cười, liệu số tiền đó giúp nổi 1 người Ung thư?

Nhưng sau khi vào bệnh viện K mới thấy rõ một điều khác, các em đã khổ, gia đình có lẽ còn khổ hơn… cuộc sống ở quê đã khó khăn, lên Hà Nội chi một bữa ăn 15 ngàn đâu phải dễ? Cứ ở ròng 1-2 tháng, có khi cả năm, làm sao họ sống nổi??? Tôi đã không nhận ra cho đến khi ngồi nói chuyện với bố Hà… Rất tiếc tôi không còn phụ trách SAS nữa… Tôi cũng sắp nghỉ ở VGAC… vậy còn điều gì tôi có thể làm đây???

Lòng nặng trĩu…

 

Little Canon in the pond :| October 29, 2009

Filed under: HOLY SHIT — Lonely planet @ 12:27 pm

Hôm nay mưa rõ to cả buổi sáng. Mình đã rất cẩn thận để không ướt túi.

Nhưng mà người tính không bằng trời tính

Giữa cái nắng đẹp buổi chiều, tung tăng chụp ảnh (thậm chí là đã xong màn chụp ảnh). NGhe tiếng rắc một cái chưa đầy 1 giây thì thấy mình ngã ngửa ra đằng sau, cùng thằng Hà mông cong, nằm gọn dưới ao sen :-| Mình còn nhớ Yến béo hét lên và nhảy vồ vào nhưng không tóm được mình.

Thôi xong.

Điện thoại mới dùng 3 ngày . ướt. Chưa cứu được.

Mp3 ướt. Đã chết.

Ổ cứng ướt, vẫn lành, chưa có biến chứng.

Và, điều thú vị nhất là. MÁY ẢNH CỦA TÔI CÙNG TOÀN BỘ ẢNH NGÀY HÔM NAY ĐÃ NẰM GỌN DƯỚI AO =((((((((((((

Xong.

Xong thật rồi.

===

Chả còn hứng kể chuyện Đường Lâm nữa.

Thế là cả tháng lương đầu tiên trả nợ mẹ. Cả tháng thứ 2 mua lại đồ điện tử… Sắp tới là gì nữa đây…

 

Lonely Planet with busy weekends October 26, 2009

Filed under: Lonely Planet is having FUN — Lonely planet @ 3:07 pm
Tags: , , ,

Đây là kết quả cả tháng giời và đặc biệt là 2 ngày cuối tuần làm việc không ngừng nghỉ của mình ^^ (nói thế thôi chứ  sáng chủ nhật cũng lazy in bed dài dài… :D , chiều mới tí tởn mà)


Fun Australia

Fun Australia là gì? Là một trong một loạt Experience Australia, do AEI Vietnam, Đại sứ quán Úc tổ chức mỗi tháng một chuyên đề (tranh thủ quảng cáo chỗ mình làm, haha). Đại khái là thế này, các du học sinh đi du học cần trang bị rất nhiều thứ, nào là chọn ngành học thì sẽ đến My Future workshop – là một dạng hướng nghiệp cho học sinh để lựa chọn ngành học (chứ chưa nói đến nghề nghiệp) phù hợp với sở thích và khả năng của bản thân. Hay như  Talk Australia, nói chuyện với chuyên gia về một nghề nghiệp nào đó, mà tháng 9 vừa qua mình làm là talk about PR and Communication.

Và tháng 10 này nổi bật với Fun Australia. Mình đã dồn toàn tâm toàn ý cho chương trình này. hihi. Với sự hướng dẫn của các thành viên CLB Bóng đá Úc tại Việt Nam, Vietnam Swans – trong đó có Mark williams, giáo viên thể dục trường Hanoi International School, các em học sinh trong đội tuyển bóng đá và bóng rổ của Hanoi Ams, Trần Phú, Việt Đức và Kim Liên được tham gia khoá tập huấn Bóng đá kiểu Úc. Tập huấn trong ba buổi với việc học luật, học các kĩ năng chơi bóng và chơi thử một trận đấu. Thứ bảy vừa rồi mình đã phải đâm đầu ra sân ĐH Thuỷ Lợi, giữa cái nắng 11 giờ trưa, ngồi chờ cả đội bóng ở sân, cùng với 2 người bạn là mp3 player và guide books of Aussie Rules for Dummies =)) kể cũng thú! Kết quả thật mĩ mãn và thành công ngoài sức mong đợi!


Fun Australia



Fun Australia








Behind the scene: Tranh thủ ăn trưa. Ngồi cạnh là antoniblue, đến chụp bộ ảnh Fun Australia hộ mình ^^

Fun Australia by you.


Donate for a Date - Date with Joe Ruelle

Hì hục cả chiều ở Sheraton với hội thảo du học Canada. Sau đó phi vèo phát sang Intercontinental để tổ chức nốt Date cuối cùng cho anh Joe. Vụ gặp gỡ này khó à nha, không biết phải nói tiếng Anh hay tiếng Việt đây???

Vừa gặp anh Joe, anh Joe sổ cho một tràng tiếng Anh, “r u Lan?”, “where will we meet your friends?”. Vừa may Yến vừa đến, Tun béo có việc bận đột xuất nên không đến được, thôi thì lại ra Sunset Bar tán gẫu vậy…

Đại khái là nói chuyện với anh Joe rất vui, sau màn chụp ảnh thì như mọi khi, anh em rút quân để 2 người tiện nói chuyện ^^ Trước khi về, mình mở magic bag của mình, lấy ra 4 vé xem phim do Megastar tài trợ, Joe và Yến seemed to be ngạc nhiên. Lại mở magic bag, lấy ra 1 voucher $1oo dinner tại nhà hàng Milan của KS Intercontinental, anh Joe lại choáng! Còn nói đùa, bảo mình về đi, để túi ở lại… Chả nhẽ lại đưa thêm cho anh mấy cái Pepperonis… mà thôi Yến béo quá rồi, ko nên cho ăn nhiều như thế… haha

Anyway, ảnh đã rất đẹp


Date with Joe


Date with Joe


Date with Joe Ruelle


Và 2 đứa cũng không quên làm một kiểu :D Lưu niệm :D (có nguyên anh Joe và Yến đằng sau nhé!).

Thanks Tâm Kem for it!!!!

IMG_9817


Và mình cũng không quên khoe các bạn cái đầu mới của mình ^^

IMG_9732


Sau một hồi tung ta tung tăng, mình quyết định đi xem phim ‘The Rebound’. OMG =)) nghe nguyên tiếng Anh chắc cũng chả cười nhiều lắm, đọc tiếng Việt thì sẽ càng không buồn cười, nhưng đọc tiếng Việt và nghe tiếng Anh thì cười nghiêng ngả =)) vì phải công nhận, tiếng Việt mình sao nó phải tế nhị thế =)) . Nhìn chung thì kết luận của bộ phim này là, As soon as you know men are like kids, you will never put your life on them! so, make it slowly! (Cái này 1 tuần trước đã rút ra bài học với Zenith, bh xem lại, lại càng thấy đúng quá cơ)

Nhưng mà, tình tiết chuyện cũng hay. Một bà mẹ, bỏ chồng, đưa con lên New York. Lo lắng với những cạm dỗ và thói hư tật xấu của dân New York có thể ảnh hưởng đến con cái mình. Một sự tức giận kìm nén bùng nổ khi có chất xúc tác. Một sự  khó xử khi bố đứa trẻ đến và thật may mắn khi có Aram tác động để có thể nói ra những điều cô thực sự nghĩ. Và cả cuộc tình không biết sẽ đi đến đâu. Một sự lo lắng khi có con ngoài ý muốn. Một sự vui mừng khi cả hai sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Một sự tuyệt vọng vì chênh lệch tuổi tác, đứa con không thể sinh và quyết định to be good friends. Một cuộc sống vùi đầu vào công việc, thăng tiến và gặp lại the good friends trong quán ăn quen thuộc… “Im 30!” … 2 người lén cầm tay nhau dưới gầm bàn… (cảnh này giống My sassy girl – Korean version)

Mình thích cái cảnh 2 người hun nhau dưới tuyết ^^

wow… nói chung là xem xong thì mình vẫn bị cái cảm giác cuộc tình chả đi đến đâu… có lẽ lần sau nên tìm chủ đề gì khác để xem vậy. Anyway, tuần vừa rồi món ăn tinh thần của mình được cải thiện bằng 2 cái movies. Thật là sung sướng ^^

 

Lazy in Bed October 25, 2009

Filed under: Lonely Planet is lying in Lonely Planet, Uncategorized — Lonely planet @ 4:23 am

Sáng chủ nhật lazy in bed…

Trong Summer and Tom, có đoạn Carla Bruni… thế là về mình lại ngồi mê mẩn Carla…

1014_553626655_carla_bruni_8_h212102_l.jpg (369×500)

“Que tu m’aimais encore, C’est quelqu’un qui m’a dit que tu m’aimais encore. Serais ce possible alors ?”

My only wish next year is to see Carla Bruni à lui dire que Je L’AIME BIEN

(sorry, my wish this year was Luong Manh Hai and I made it!!! :D And hope my dreams come true next year :) )

 

Everyone has a secret October 23, 2009

Filed under: Uncategorized — Lonely planet @ 5:33 pm

Hate_Love_by_PoisonedPure


Everyone has a secret

I have a secret

YOU have a secret

He has a SECRET

SHE has a Secret

we have some secrets

they have some secrets

Everyone has some secrets.

Secrets can be told

and Secrets can never be told.

I’ll tell you my Today-Secret!

<3

<3

<3

Ngúng nguẩy, Tủm tỉm

Mình thích nhảy múa, sáng sớm ra đường, mình diện một cái váy xinh, ăn mặc theo hứng và đeo headphone. Đi đường nhún nhẩy. Sao mình thích cái cảm giác mọi người dừng đèn đỏ trong cái nắng sáng sớm còn mình thì tung tăng qua đường, bao con mắt đang dõi theo… đôi khi mình lẩm nhẩm “Fk U, Fk U very very much…” Biết là sáng sớm không nên hát thế mà sao mình vẫn thích. haha

Mình thích nói chuyện, dạo này nói rất nhiều… Ai cũng bảo sao con bé này nói lắm thế nhỉ???? Mà mình cứ nói lung tung í… Súng nói mình bị phởn, phởn thật rồi, phởn từ khi … sau một thời gian không gặp Súng, khi gặp lại, Súng đã thấy mình phởn mất rồi…  và hôm nay đi xem phim mình nói rất nhiều, cả trong rạp lẫn ngoài rạp…

Nhân kể chuyện xem phim, mình định hẹn 1 anh (a secret) đi Angelina vì đã hứa mời anh ý một bữa. Xong nghĩ lại, mình muốn ở nhà. Xong lại nghĩ, lâu không đi xem phim, search trên mạng xem có gì, xong nghĩ tiếp, rủ Antoniblue đi cùng. Cuối cùng sau một hồi nhắn tin lòng vòng với cả 2 người thì mình quyết định ra Angelina rồi đi xem phim. Ra Angelina xong thì mình lại gọi Súng về tiếp mình. Xong lại rủ Súng đi chơi. Anh Secret nói không đi, xong thế nào anh lại bảo anh đi cùng. haha. Thế là đáng lẽ chỉ có 2 người ngồi Angelina và 2 người đi xem phim thì thành một bộ 4 người.

“U r so nice and cute.” and blah blah… haha. Anh biết không, em ngồi cười tủm tỉm cả giờ làm việc và lại nhìn thấy mail anh trả lời, và em lại tủm tỉm cười. Im gonna live in a dream 2nite!

Phim rất hay. Rất rất hay. Tại sao hay? Tại vì nó rất thật :(

Sometimes I was like Summer. Love is not a joke but Im not ready for a love. “And one day I woke up and I knew…”

Knew gì, please xem phim để biết thêm chi tiết! Summer is who I was and am…


Have I told you…

Các bạn thấy mình vui thì coi như mình vui đi… mình thích thế… mình thích nói nhiều và tưng tửng như thế… nhưng mà lúc không nói gì là lúc mình buồn lắm, buồn lắm lắm… Mình chả biết tại sao mình lại như thế… “500 days of Summer” nói lên gần như toàn bộ con người mình. Cuộc sống của mình đã như thế và vẫn luôn như thế. I know that hurts. hurts the one who loves me. Nhưng mà mình vẫn thế. Có lẽ cũng chờ một buổi sáng, đang đọc sách tại một quán cafe, có một người tiến đến và hỏi thăm. “And he’s now my husband!” hehe. có vẻ như tương lai xa của mình sẽ không đơn giản thế đâu! Im afraid of hurting and being hurt so Im living my life this way <3

This way có nghĩa là “Súng ơi tao rất yêu mày. Em yêu anh Thịnh nhất. Người yêu mình đang nằm cạnh. Pìu ơi đi chơi không”. Lúc xem phim lén thấy em Súng lấy tay gạt nước mắt. Đấy, chính cái đoạn đấy đấy!!!! “And one day, I just woke up, and knew…” Giá nó đừng nhỏ nước mắt thì mình sẽ oà lên. Nhưng vì nó khóc rồi nên mình quyết không được khóc. KHóc làm gì cho thừa nước mắt ra. Để dành vậy!!!

Tiện kể chuyện anh “Secret”. Chẳng là thế này, mình rất ghét chat trên mạng or quen trên mạng với một người trời ơi đất hỡi bay từ hành tinh khác xuống. Anh này mình đặt tên là “2″ trong điện thoại mình, bởi vì là ngay từ đầu đã nói “I dont like chatting with strangers online” (lúc đấy tình cờ cả tuần mình mới online – các bạn biết mà, mình xoá yahoo từ đời nào rồi!). 2 nói thêm một câu gì đấy mà mình thêm 1 câu dứt khoát là, “Im working . bb” . Tưởng thế là xong vì bt mình bb trên skype với những câu này thì ai nấy im re, ko dám chat tiếp. Vài ngày sau có việc cần YM, mở ra, lại 2 chào mình. Vài ngày sau, lại 2 says 2 mình. Anyway, long story… hôm nào sẽ kể tiếp!!! (Secret từ từ nó thòi ra mới sướng. kể tuột ra ai thèm nghe nữa ;) ) )

hugging-permitted-copy

Have you heard this…

It’s bullshit!

I’ll tell you some interesting secrets but not here!! haha.

Just another Summer

 

a chance to talk with Luong Manh Hai October 20, 2009

Filed under: Lonely Planet and her lucky stories — Lonely planet @ 5:31 pm
Tags:

Iwas a lucky girl to have a lunch with the most wanted actor in Vietnam for TV series and cinema movies!!!!

IMG_1026 copy

Tại sao Lương Mạnh Hải?

Ban đầu tặc lưỡi, uh thì đóng phim cũng được, anh cũng đang HOT đấy! tình cờ có số điện thoại nữa, tội gì không mời anh tham gia chương trình? Và ấn tượng đầu tiên sau khi nói chuyện on the phone với Lương Mạnh Hải, he’s so so awesome! Anh Hải hiểu ngay chương trình mà mình đang làm có những gì và đồng ý tham gia ngay lập tức. Mọi thủ tục để tham gia chương trình diễn ra nhanh chóng và mình bắt đầu thích anh Hải từ đây! :”> Làm việc chuyên nghiệp và trách nhiệm!

Chương trình kết thúc, anh Hải bận đóng phim, mình cũng có kế hoạch. 2 anh em không liên lạc nữa… Date tạm thời được schedule “To be dated”

Anh Hải còn hứa tặng quà là DVD “Bỗng dưng muốn khóc” và “Đẹp từng centimet” có chữ ký của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng, Tăng Thanh Hà và của chính anh cho những người đấu giá cao nhất! Chờ đợi cũng lâu… Nhưng khi DVD vừa được phát hành, Lan nhận được điện từ văn phòng Opsmile, DVD tặng Lan và Thảo (người bạn tranh nhau đấu giá với mình) đã đến văn phòng. Thêm vào đó Lan có chiếc cốc của Manchester United dành cho người thắng cuộc!

Một sáng thức dậy, bạn háo hức vì sắp được gặp thần tượng của mình

Okay… thích cách làm việc và sự nhiệt tình của anh cộng với sự háo hức vì nhận được quà, mình đã thức cả đêm ngồi xem phim. Và đang cố gắng xem hết bộ Bỗng dưng muốn khóc trong tuần này! :D Hôm đó cũng do HIGH HIGH với mấy cái party nên đêm về, hứng lên, viết mail gửi anh Hải như một fan hâm mộ, và hi vọng được gặp anh tại TP HCM trong sự kiện sắp tới của Opsmile… rồi đi ngủ…

Sáng hôm sau, đang ngồi họp với Opsmile về sự kiện sắp tới, có tin nhắn… ANH HẢI ĐANG Ở HÀ NỘI!!!!! YES! thế là hẹn anh ăn trưa ngay ngày hôm sau… Tuy phải đi làm nhưng các chị cùng phòng cũng háo hức không kém ^^ nên cho đi làm việc ở ngoài rồi nghỉ sớm đi date ^^. mieo, sướng kinh! (mồng một đấy! it’s not mê tín :D nhưng mà mình rất tin là tháng này mình sẽ rất rất vui!!!)

Một cái date ngắn ngủi…

Đi đường, gặp anh Hải nói gì nhỉ? Mình chỉ thích chụp mỗi kiểu ảnh. hihi. Biết nói gì nữa? Phim Việt Nam, chả xem bao giờ… trừ  những phim chiếu ở rạp or được giải! (mà đấy, đã thú nhận với anh là mãi khi anh gửi đĩa, em mới xem phim Đẹp từng centimet… hik… ngượng quá cơ). Đang mông lung… thằng bạn cấp 2 gọi điện, có mấy chuyện cần bàn… đứng trước cửa chỗ hẹn và buôn điện thoại xong thì quên hết những gì mình đã nghĩ, hùng hổ đi vào. Nhìn quanh, CHẢ THẤY ANH ĐÂU!

Đành nhẹ nhàng hỏi phục vụ, ‘chị ơi chị có thấy anh Lương Mạnh Hải đến đây không?’ Chị ý chỉ anh. OH MY GOD! KHÔNG THỂ NHẬN RA Í! Không giống những gì mình tưởng tượng, anh Hải ở ngoài tóc ngắn (gọn gàng, ko như trên phim), áo cũng không loè loẹt :P , đang ngồi làm việc với laptop và người bạn của anh – chị N. Và câu chuyện bắt đầu với… Operation Smile hoạt động ra sao, mình tham gia thế nào…. làm những gì… và cứ thế nói chuyện… Nói chuyện với 2 anh chị rất vui… về cả công việc của anh Hải và chị N., xong cậu bạn thân của mình đến với nhiệm vụ cao cả – chụp ảnh ^^ – chả nói chắc mọi người cũng biết là ai – antoniblue. hehe. chuyện, phải gọi ngay í chứ! (Quên chưa kể, lúc nhắn tin hẹn antoniblue đến, chắc háo hức quá, nhắn nhầm cho anh Hải – XÍ HỔ!)

Ngồi nói chuyện rôm rả, ăn trưa… anh Hải lại gặp bạn, là mấy chị người mẫu nổi tiếng nhất nhì, có cả Lala, một người mà mình rất thích đọc blog 360 ngày xưa… (mình đã rất ngốc khi hỏi chị N. câu này, em có được xin chụp ảnh với chị Lala không?? – chị N. cười, bảo ra đi, ngại cái gì, nhưng mà ngại thật :”> thế là thôi… đứng im, không dám bước chân đến… hihi)

Ăn xong, mọi người đứng dậy, anh Hải suggest ra ngoài đường chụp ảnh… thế là đi dạo ra bờ Hồ. Nắng hôm nay thật đẹp <3

Vẫn quen Antoniblue chụp ảnh rồi… mà sao vẫn ngại ngại thế… Anh Hải thì rất tự nhiên… hihi… :”> một lúc sau mình bắt đầu phởn (tại trong đầu nghĩ, hoho… mình đang chụp với LMH mà!!!) Thế là chụp xong thì bộ ảnh rất TỬNG!!!!! I WAS SO SO SO SO HIGH! hehe

Cũng đã làm mất thời gian của anh Hải quá nhiều… tạm biệt anh, chị N. , mình tung tăng bắt antoniblue đưa về chỗ làm <3 nói chuyện ba lăng nhăng rất phởn đời! Một ngày tốt lành! <3

IMG_1032 copy


After Date story…

Bất cứ date nào với celebrity, sau khi thực hiện xong, mình có trách nhiệm chuẩn bị bài báo để mọi người biết how it was going…

Mình tự hỏi, bài báo mà lên thì mình có phô và thô quá không :”>

Tặc lưỡi, thôi kệ vậy, I was just a lucky girl! :)

IMG_1067 copy copy

 

Lonely planet is hanging out with her best friend ever for the greatest photos ever ^^ October 15, 2009

Filed under: Uncategorized — Lonely planet @ 4:50 pm
Tags:

Great photos from AntoniBlue :X for my Birthday :X

sometimes you feel bad... but it's great to have a friend to chit chat the whole night...
sometimes you feel bad… but it’s great to have a friend to chit chat the whole night…
i want to hold the whole world in my arms just because Im the one who can make it in my own way >:D< HUG.
i want to hold the whole world in my arms just because Im the one who can make it in my own way >:D< HUG.
I dont understand what it is that you're chasing after (lily allen - my fav ^^)
I dont understand what it is that you’re chasing after (lily allen – my fav ^^)

To be updated…

 

Lonely Planet is enjoying Lenka’s music October 12, 2009

Filed under: Lonely Planet is having FUN — Lonely planet @ 6:21 pm
Tags: ,

YESSSSSSSSS

It was a nice chance to enJoy her music. She is my favorite after Aimee Allen and Lily Allen!!! And i missed Aimee’s concert in Dallas once (gosh… im thinking about it again!!! and wanna cry my eyes out T.T ) and I can not miss this chance!!! That’s LENKA LENKA LENKA!!!

IMG_9611

IMG_9613

You and me will be lying side by side
Forever, forever
Underneath this adolescent sky
Together, together
And you will hold my heart inside your hand
And you’ll be the one to tell me

Oh we’ve got a long, long way to go
To get there
We’ll get there
But oh, if there’s one thing that we know
It’s that we will not grow old

IMG_9329

Some pictures by Antoniblue ^^ he’s always so sweet to give me the great pictures anywhere anytime ^^

IMG_9328

WoW wow wow

IMG_9356

Bạn Yến lắc lư  như ai… :D

IMG_9405

 

Lonely Planet ignores life September 30, 2009

Filed under: Love is little — Lonely planet @ 5:34 pm

Love is all around

Con gái vốn thích có người bên cạnh

Để quan tâm, để chăm sóc

Để thương, để nhớ

Để giận, để hờn

Nhưng ít nhất là cảm thấy bình yên.

Con gái thích ôm thêm việc vào người

Thích có bạn trai để yêu gia đình của người ý

Và ngược lại, được gia đình người ta yêu

Và người ta yêu gia đình mình nữa

Đấy là cuộc sống mà mọi người chờ đợi – Ổn định.

Trái ngược với những gì người ta nghĩ.

Mình lại quá tưng tửng

Thờ ơ

Và lại quay trở về lonely planet.

Tách mình với người ta

Người ta cũng thấy khó hiểu về mình

Kệ!

Rồi một ngày se se gió lạnh đầu mùa

Thèm muốn một cái ôm

Nhưng thôi, cứ sống thế này lại hay

Kế hoạch 10 năm lại tiếp tục.

Chờ kế hoạch 10 năm tiếp theo…

Kệ!