Hôm Trung Thu vào Bệnh viện K tặng quà cho các em cùng VGAC…
Hoàng Hà, 4 tháng tuổi, bố mẹ ở Yên Bái, vào viện được 1 tháng do phát hiện Ung thư máu…
Trong cái không khí vui vẻ của Trung thu, ông bố bế con đung đưa người cho nó ngủ. Không khỏi giật mình khi trên cổ là một vết tấy ứ đọng nước… cháu phải tiêm, phải truyền thuốc nhiều khiến da không còn đủ chống cự, bắt đầu bị loét… tay vẫn kèm theo một dây dẫn đến ống truyền… Hà ngủ khó khăn, nghe được cả tiếng thở không đều và kéo dài từng hồi…
Chị Hà (Just Kids) đứng đó, không kìm được nước mắt…
Thư gửi chị Hằng

Phạm Thị Lành, 12 tuổi – Thái Bình – bệnh bạch cầu
“Chị Hằng thân mến !
Thế là sắp đến trung thu rồi đó, sắp được gặp chị Hằng và chú Cuội rồi. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi là em đã rất thích. Bây giờ em xin tự giới thiệu về mình. Em tên là: Phạm Thị Lành, 12 tuổi. Em vào viện được 8 tháng rồi. Tuy tết Trung thu này em không được may mắn như bao bạn khác là được ăn tết Trung thu ở nhà cùng với gia đình và người thân. Nhưng may mắn lại là chúng em được các anh chị tình nguyện ở các nhóm tình nguyện tổ chức tết Trung thu cho, vì vậy em cũng thấy đỡ cô đơn hơn. Bao nhiêu người cùng lứa tuổi với em cũng đã phải chịu những nỗi đau mà em đang phải chịu, vì thế em sẽ cố gắng vượt qua. Nên ước mơ của em là mau khỏi bệnh, được về đi học như bao bạn khác. Trung thu em mong có một bộ đồ chơi câu cá, để em chơi với em của em những lúc em buồn. Lớn lên em ước mơ làm cô giáo, để dạy các em học sinh nghèo.
Thôi thư đã dài, em tạm biệt chị, chức chị một Trung thu vui vẻ
Bé Lành
Trần Linh Chi, 10 tuổi – bệnh bạch cầu
Em tên là Trần Linh Chi, năm nay em 10 tuổi. Em vào viện đã được gần 7 tháng. Lúc đầu, khi mới biết mình bị bệnh em buồn lắm, nhưng rồi em cũng quen dần. Em ước mau khỏi bệnh để được về đi học cùng các bạn, em sẽ cố học hành để thi vào trường Y, trở thành bác sĩ giỏi. Sắp đến tết trung thu rồi em ước mình có một bộ đồ chơi bác sĩ.
Kính gửi chị Hằng
Bé Chi 10 tuổi
3.Đinh Ngọc Diệp, 9 tuổi – Phú Xuyên
Chị Hằng Nga thân mến!
Em tên là: Đinh Ngọc Diệp, năm nay em 9 tuổi, em ở Phú Xuyên – Hà Nội. Em đang học dở lớp 3 thì em bị đau chân nên mẹ em cho em đi khám ở bệnh viện K2 Tam Hiệp. Và các bác sĩ chuẩn đoán em bị bệnh ung thư xương quái ác. Từ khi vào viện đến nay đã được 5 tháng rồi em chưa được về nhà. Ước mơ của em là khỏi chân để được về nhà được đi học vui chơi cùng các bạn gần gũi cũng người thân.
Món quà mà em thích đó chính là một bộ tóc giả để khi khỏi bệnh, em ra ngoài đường không cần phải mặc cảm với mọi người.
Thôi chào chị Hằng nhé, em phải đi ngủ đây, hẹn gặp lại chị vào đêm Trung thu.
Em gái của chị: Ngọc Diệp
Đinh Thị Luyến
Kính gửi chị Hằng Nga!
Chị Hằng Nga yêu quí! Trung thu sắp đến rồi, đây là ngày em rất mong vì ngày này chị Hằng Nga sẽ đến chơi với em, và cho em nhiều điều ước.
Điều ước nhỏ nhoi của em là sớm khỏi bệnh để về nhà thăm bà em, bà em đang bị sốt xuất huyết màng não. Yêu chị nhiều và cảm ơn chị, mong chị truyền phép mầu cho em để em sớm khỏi bệnh về thăm bà.
Em rất cảm ơn chị.
Vũ Thị Hằng, 13 tuổi – Nam Định
Chị Hằng thân mến!
Thế là chẳng mấy ngày nữa là đến rằm tháng Tám, là Tết trung thu của các em bé thiếu nhi trên nước Việt Nam thân yêu.
Em tên là: Vũ Thị Hằng, 13 tuổi. Tuy em không được may mắn như các bạn khác nhưng em cũng có ước mơ như bao bạn cùng lứa tuổi. Em đang mắc phải một căn bệnh quái ác, nên mong muốn của em là mau khỏi bệnh để có thể sớm về phụ giúp bố mẹ những công việc mà phù hợp với sức của mình.
Nhân ngày tết Trung thu em muốn được tặng một bộ truyện Thần đồng Đất Việt, vì em rất thích cách giải đố của trạng tí. Thôi thư đã dài em tạm biệt chị nha. Chúc chị làm tốt mọi nhiệm vụ trên cung trăng. Nhất là vào tết trung thu.
Thư gửi cung trăng: Bé Hằng
Đinh Ngọc Diệp, 13 tuổi
Em muốn có một bộ tóc giả. Khi ra viện và quay lại trường học, em muốn tự tin khi đến lớp…

Những chuyến đi
Sau khi kêu gọi VGAC quyên góp, chúng tôi đến Bệnh viện K với những món quà mà các em mơ ước, gấu bông, sách truyện, cặp sách, đồ chơi,… Gặp từng em mà lòng xót xa… Ngoài VGAC, có rất nhiều người cũng đến thăm và tặng quà, từ những đơn vị có tên tuổi như báo Tuổi trẻ đến những cá nhân từ Đài truyền hình, những gia đình bình thường. Có một chị, trước đây con cũng bị Ung thư và đã mất, gia đình cũng có điều kiện, cùng với lòng thương cảm những đứa trẻ thiếu may mắn, chị vẫn đến thường xuyên đến thăm và giúp đỡ các cháu…
Trung thu là dịp vui, vậy mà sao khi về lòng lại thấy bồn chồn…
Chị Giang đã kêu gọi dân ADS quyên góp và số tiền chưa được dùng đến hôm Trung thu… Vậy nên các chị lại lên kế hoạch quay lại và trợ giúp các gia đình… Chị Chung (Hanoi International Kindergarten), lấy danh sách gia đình, liên lạc các bác sĩ…
Một tuần trôi qua, hai tuần trôi qua… Mọi người bận rộn cuốn theo công việc của mình…
Mở ngăn kéo, giật mình vì tôi vẫn giữ món quà cho em Quang ở bệnh viện, em Quang đã ước có một chiếc mp3, và hôm Trung thu em không có ở bệnh viện nên tôi mang về… Lại mong muốn quay lại nơi này… Thứ 6 – đang bộn bề với những công việc khác – tôi gọi điện cho mọi người và hẹn nhau sáng nay quay lại bệnh viện K. Kế hoạch chỉ diễn ra trong 1 ngày và mọi người cũng háo hức…

Chị Hà đưa cả 2 con đến, tôi hình dung đó là mẹ tôi, khi còn nhỏ, mẹ làm gì cũng đưa 2 chị em đi cùng, mẹ nói chúng tôi phải hiểu được cuộc sống của những người nghèo khổ này… Chúng tôi sống đầy đủ, nhưng quan trọng là không được coi khinh những con người đó… dù họ nghèo, họ bệnh tật, họ vẫn là con người… âu cũng là cái số… Có lẽ từ lúc thấy chị Hà khóc, tôi đã nhìn thấy được tấm lòng của chị, và càng cảm thấy quý mến khi sự nhiệt tình của chị đã thúc giục chúng tôi có sự quay lại này…
Chị Hà hỏi thăm về Hà, đứa bé 4 tháng tuổi mà tôi có nhắc tới ở đầu câu chuyện… Chị Thanh và chị Lan, 2 bác sĩ ở bệnh viện cho biết, sau Trung thu, bố mẹ cháu đã đưa cháu về quê… chắc giờ cũng mất rồi… Tôi cố kìm nước mắt bởi sự thật đau đớn đó, chị Hà cũng thay đổi sắc mặt… tôi không dám nhìn chị tiếp, một phần giúp giọt nước mắt của tôi tránh ánh mắt của chị, một phần tôi không muốn nhìn chị khóc nữa…
Tập Hồ sơ bệnh án dầy cộp trên bàn, Bệnh nhân… 12 tuổi, nghề nghiệp: Trẻ em,… Mở tập Hồ sơ ra, có lẽ đó là sự ngỡ ngàng, lo lắng, sợ sệt… biết bao nhiêu xét nghiệm, biết bao nhiêu đơn thuốc, và tôi lại sững sờ khi nhìn bản cam kết gia đình kí… “Chúng tôi cam đoan sẽ hợp tác với bác sĩ trong quá trình điều trị… chấp nhận rủi ro có thể xảy ra…” Lại một sự nghẹn ngào khó tả… Đó là lúc tôi nghĩ đến Nam, mẹ Nam từng đi mổ ở bệnh viện khi chúng tôi học cấp 3, và khi bố Nam kí vào giấy cam kết trước khi mẹ mổ, Nam cũng đã sợ và khóc… một cảm giác sợ hãi khi một người thân sắp mất…

Bệnh nhân được đưa vào phòng Đồ chơi, chúng tôi chia 4tr8 thành 16 phong bì, đưa cho 16 gia đình khó khăn và điều trị lâu dài nhất… có bà mẹ đang khóc…

Trưa nắng, mấy chị em ra về, vẫn nói vẫn cười mà sao nhìn bọn trẻ, mới 10 tuổi đầu mà tóc còn lưa thưa… biết nói sao cho cái số phận này đây…

Có lỗi
Phải, tôi là một đứa có lỗi.
Khi làm Sharing a Smile, không giúp những bệnh nhân Ung thư!
Tôi biết, nghe thật kì quặc và vô nhân đạo…Nhưng đúng thế, đó là một ‘luật’ mà chúng tôi đưa ra từ sớm. Chỉ là một quỹ sinh viên, số tiền thu được cũng nhiều, nhưng chúng tôi làm phần lớn hoạt động cho Operation Smile, lớp tự kỉ, trường Nguyễn Đình Chiểu,khuyến học và các hoạt động nâng cao ý thức sinh viên. Chúng tôi tìm cách cho số tiền của mình mang lại hiệu quả cao. Với 6500USD từ Donate for a date, chúng tôi có thể phẫu thuật cho 43 nụ cười, liệu số tiền đó giúp nổi 1 người Ung thư?
Nhưng sau khi vào bệnh viện K mới thấy rõ một điều khác, các em đã khổ, gia đình có lẽ còn khổ hơn… cuộc sống ở quê đã khó khăn, lên Hà Nội chi một bữa ăn 15 ngàn đâu phải dễ? Cứ ở ròng 1-2 tháng, có khi cả năm, làm sao họ sống nổi??? Tôi đã không nhận ra cho đến khi ngồi nói chuyện với bố Hà… Rất tiếc tôi không còn phụ trách SAS nữa… Tôi cũng sắp nghỉ ở VGAC… vậy còn điều gì tôi có thể làm đây???
Lòng nặng trĩu…